Ông lão 84t cầu hôn bà lão ở viện dưỡng lão

Trong suy nghĩ của nhiều người, viện dưỡng lão là nơi điều trị, chăm sóc cho người cao tuổi, đôi khi hơi tẻ nhạt, nhưng ít người biết có nhiều tình yêu đẹp như cổ tích đã được hồi sinh ở nơi đây. Mối tình của ông Nguyễn Văn Tuyên, 84t (SN 1933, Tây Hồ, Hà Nội) và bà Võ Thị Thanh Xuân , 75t  ở viện dưỡng lão Tuyết Thái, huyện Đông Anh, Hà Nội là một ví dụ điển hình. Ông Tuyên chia sẻ, vợ ông mất đã 10 năm. Ông sống cùng con cháu nhưng trong lòng luôn cảm thấy cô đơn, trống trải. Năm 2016, sau cơn tai biến nặng, mọi sinh hoạt đều phụ thuộc vào xe lăn. Ông được gia đình đưa vào viện dưỡng lão để phục hồi. Ông kể về chuyện tình yêu của mình, Tôi vào được 20 ngày thì bắt đầu tập đi. Nhờ đó tôi quen bà xã tôi bây giờ”, Theo ông Tuyên, lần đầu gặp bà Xuân là khi ông dò dẫm tập đi. Tay ông vừa bám vào thành ghế thì mất đà, lao xuống đất thì bất ngờ có cánh tay ôm từ phía sau giúp ông đứng vững. Ông quay lại thì bắt gặp nụ cười hiền hậu của bà Xuân.

Từ giây phút đó, trái tim ông dường như đã dành trọn cho bà. Những ngày sau, ông tập đi, bà ra sân quạt mát và lau mồ hôi giúp ông. Có người bầu bạn tinh thần ông phấn chấn hơn. Khoảng 1 tháng sau ông hồi phục nhanh chóng trước sự ngỡ ngàng của nhân viên viện và bác sĩ. các điều dưỡng. Tuy nhiên sức khỏe đã bình phục, các con lên đón, ông không chịu về mà ở hẳn viện. Ông nói sống ở đây không khí trong lành tốt cho tuổi già. Tất nhiên đó chỉ là cái cớ còn lý do giữ ông lại không ai khác là… bà Xuân. Mỗi ngày, hai ông bà cùng nhau ăn cơm,  đi dạo, tâm sự. Hễ vắng người này là người kia buồn bã. Chị Nguyễn Loan – một nhân viên của viện, cho biết: “Không ít lần mọi người được phen cười vỡ bụng vì ông đã nổi cơn ghen khi cụ ông khác quan tâm bà Xuân”. Bà Xuân tuy trên 70 tuổi nhưng còn minh mẫn, khỏe mạnh, ăn nói có duyên, khéo léo nên được nhiều cụ ông trong viện để ý, có lần một cụ ông khác trong viện có lẽ cũng có tình ý với bà Xuân, cứ đến bữa cơm là cụ ông này ra chỗ bà Xuân ngồi ăn cùng.

Bữa đó, ông Tuyên thấy cụ ông kia gắp đồ ăn cho bà. Ông Tuyên  “ấm ức” đòi đuổi cụ ông kia ra chỗ khác ngồi. Bà Xuân thấy vậy, đành kê ghế ra chỗ khác ngồi tránh “chiến sự” nổ ra. Rồi sau đó vẫn thấy cụ ông kia quanh quẩn, hỏi han bà Xuân, ông Tuyên bèn tỏ thái độ và lên thẳng phòng giám đốc viện nói rõ sự tình. Từ hôm ấy, ông Tuyên và bà Xuân công khai chuyện tình cảm để cụ ông kia biết đường “rút lui”. Gần đây, ông đã hẹn bà lên phố chơi, hai ông bà đến thẳng một tiệm kim hoàn, nơi mà ông lồng vào tay bà chiếc nhẫn để cầu hôn bà. Thưa anh KH, nhiều người nghĩ rằng người lớn tuổi không còn nhu cầu yêu đương như thời trẻ, chỉ chủ yếu sống sao cho khỏe mạnh vui vẻ cùng con cháu là đủ rồi, nếu không lại bị mang tiếng là “mất nết” hay “già mà ham”, tuy nhiên câu chuyện đời thường này cho thấy ở tuổi nào, cho dù về chiều thì người ta cũng cần có tình yêu, thậm chí  người già càng cần có tình yêu đôi lứa bởi đó chính là quãng thời gian mà con cái đã lớn, đã ở riêng, người ta càng cô đơn và  cần có người bạn đồng hành để chia sẻ  vui buồn, cùng chăm sóc nhau  qua những ngày tháng vốn đã không còn nhiều ở phía trước, khiến BT nhớ mấy câu thơ trong bài “Tình Già” của Phan Khôi, đại khái đây là chuyện tình éo le, 2 người yêu nhau mà không lấy nhau được, Hai mươi bốn năm sau. Tình cờ đất khách gặp nhau.Đôi cái đầu đều bạc..Ôn chuyện cũ mà thôi. Liếc đưa nhau đi rồi, Con mắt còn có đuôi….Đầu bạc mà tim vẫn nóng nên mắt liếc vẫn có đuôi dài thòng lòng…Anh KH nghĩ sao về “tình già”?

BÌNH LUẬN